THÂN PHẬN CON NGƯỜI
I. LỜI CHÚA.
1. Sách Sáng thế.
Sau khi Adam Evà ăn trái cấm trái lệnh Chúa. Thiên Chúa ra h́nh phạt cho ông bà và con cháu, một trong các h́nh phạt là phải chết :”Ngươi phải đổ mồ hôi trán mới có bánh ăn, cho đến khi trở về với đất, v́ từ đất, ngươi đă được lấy ra. Ngươi là bụi đất, và sẽ trở về với bụi đất” (St 3,19).
2. ThánhPhaolô
Trước cái chết thánh Phaolô tông đồ rất lạc quan. Ngài không sợ chết,Ngài vui đón nhận nó và coi nó như một hồng ân, khi Ngài nói với tín hữu Philipphê :”Đối với tôi, sống là Đức Kitô, và chết là một mối lợi” (Pl 1,21) v́ chết là giải thoát khỏi thân xác, khỏi nơi giam hăm thế gian này để về với Chúa trên quê hương Nước Trời (x. Pl 3,20; 2Cr 5,6-7).
3. Bài Tin Mừng.
Chết là một điều hiển nhiên, là một công lệ, không ai có thể thoát khỏi tay thần chết và thần chết đến thật bất ngờ. V́ thế, Chúa Giêsu dạy chúng ta phải luôn sẵn sàng chờ đợi Ngài đến bất cứ lúc nào. Thái độ chúng ta phải có là luôn tỉnh thức. Ngài phán :”Anh em hăy thắt lưng cho gọn, thắp đèn cho sẵn. Hăy làm như những người đợi chủ đi ăn cưới về, để khi chủ vừa về tới và gơ cửa, là mở ngay. Khi chủ về và thấy những đầy tớ ấy đang tỉnh thức, th́ thật là phúc cho họ. Thầy bảo thật anh em : chủ sẽ thắt lưng, đưa họ vào bàn ăn, và đến bên từng người mà phục vụ. Nếu canh hai hoặc canh ba ông chủ mới về, mà c̣n thấy họ tỉnh thức như vậy, th́ thật là phúc cho họ” (Lc 12,35-38).
II. MỌI NGƯỜI ĐỀU PHẢI CHẾT.
1. Trong lịch sử.
Trên thế giới này có biết bao vĩ nhân, biết bao anh hùng cái thế đă sống trước chúng ta. C̣n đâu một César của đế quốc La mă, c̣n đâu Alexandre đại đế của Hy lạp, c̣n đâu Tần thũy Hoàng của Trung hoa vĩ đại, c̣n đâu Thành Cát Tữ Hăn của Mông cổ, c̣n đâu Trần hưng Đạo, Lê Lợi. Quang Trung của Việt nam ? Tất cả đă vang bóng một thời và nay chỉ c̣n trong sử sách, đúng như cổ nhân đă nói :
Nhân sinh tự cổ thùy vô tử
Lưu thủ đan tâm chiếu hăn thanh
(Văn thiên Trường)
Con người từ cổ ai không chết
Để lại ḷng son rạng sử xanh.
2.Trong đời sống hằng ngày
Trên thế giới ngày nay và chung quanh chúng ta mỗi ngày
có biết bao nhiêu người chết : không phân biệt giàtrẻ, lớn bé, nam nữ, người trí thức hay người bán khai, thậm chí có những đứa trẻ đă chết khi chưa lọt ḷng mẹ. Ai ai ccũng phải nhận lấy cái lưỡi hái của tử thần v́ thần chết là người thợ không ngủ trưa và không một chút thương hại. Bởi thế người ta nói :
Rắn già rắn lột,
Người già chui tuột vô săng.
Truyện: thủy thủ và nhà kinh doanh.
Nhân chuyến tham quan con tàu buôn lớn, một nghà doanh nghiệp hỏi người thủy thủ :
- Ông của anh làm nghề ǵ và chết ở đâu ?
Người thủy thủ thưa :
- Ông của tôi làm nghề thủy thủ và chết v́ đi biển.
Nhà doanh nghiệp lại hỏi :
- Vậy cha của anh làm nghề ǵ và chết ở đâu ?
Người thủy thủ thưa :
- Cha tôi cũng làm nghề thủy thủ và cũng chết v́ đi biển.
Nhà doanh nghiệp bỡ ngỡ hỏi :
- Thế mà anh dám làm nghề thủy thủ, và hằng ngày đi biển sao ?
Người thủy thủ hỏi lại nhà doanh nghiệp :
- Xin hỏi : Ông của ngài làm nghề ǵ và chết ở đâu ?
Nhà doanh nghiệp trả lời :
- Ông tôi làm doanh nghiệp và chết trên giường.
Người thủy thủ lại hỏi :
- Vậy cha của ngài làm nghề ǵ và chết ở đâu ?
Nhà doanh nghiệp trả lời :
- Cha tôi cũng làm doanh nghiệp và chết ở giường.
Người thủy thủ tỏ vẻ bỡ ngỡơ và hỏi :
- Thế mà ông dám làm nghề kinh doanh, và mỗi đêm dám ngủ trên giường sao ?
Câu truyện trên đây nhắc ta : mọi người sang, hèn, giầu, nghèo, giỏi dốt, ở bất cứ nơi đâu,
làm bất cứ nghề nghiệp ǵ, th́ rồi cũng có ngày phải bỏ cơi đời này để trở về thế giới bên kia.
3.Thái độ äcủa ta
Chúa Giêsu đă nhắc nhở ta về sự chết, về việc Chúa đến bất ngờ vào ngày giờ ta không ngờ. Chúa sẽ đến với ta bất ngờ như kẻ trộm. Cho nên thái độ của ta là phải tỉnh thức và sẵn sàng chờ Chúa đến.
Muốn cho giờ chết được êm ái, nhẹ nhàng, thanh thản, không phải bồn chồn lo lắng, cần phải dọn ḿnh luôn. Các thánh nhân đă nhận lấy cái chết một cách b́nh tĩnh và vui tươi v́ cho giờ chết là kết thúc cuộc lữ hành trần gian để về bên Chúa hưởng vinh phúc đời đời :
Như đôi chim t́m về khe đá,
Người lữ khách vui tới quê nhà.
(Thánh vịnh 78,16)
Tục ngữ Việt nam có câu: "SINH DỮ TỬ LÀNH”. Khôâng biết anh chị em nghĩ thế nào ? Theo tôi nghiên cứu th́ dân gian người ta tin tưởng rằng : đêm nằm mơ, nếu mơ sự sinh đẻ th́ đó là điềm xui; c̣n mơ đến sự chết th́ đó là dấu lành. Không biết đấy có phải là mê tín dị đoan không, nhưng người ta cứ tin như vậy, nên mới có câu : sinh dữ tử lành.
Trường hợp của ông (bà) X cũng đúng với ư nghĩ của nhiều người v́ ông đă qua một thời gian dài (80 tuổi) ở trần gian, ông đă phải chịu bao khổ đau, bệnh tật hành hạ.... nay mọi sự đă chấm dứt. Giờ chết là giờ giải thoát, là giờ sinh ra trong Nuớc Trời.
Chúng ta tưởng nhớ đến ông X hôm nay, cầu nguyện cho ông và nhân dịp này chúng ta phải ghi nhớ và luôn suy niệm Lời Chúa :”Các con hăy sẵn sàng v́ không biết giờ nào, ngày nào Con Người sẽ đến” (Mt 24,44).
Lm Giuse Đinh lập Liễm
Giáo xứ Kim phát
Đà lạt