HÀNH TRANG CHO ĐỜI SAU

 

I. SUY NIỆM LỜI CHÚA.

            Thiên Chúa yêu  thương con người, đă dựng nên con người, cho họ xuất hiện trên trần gian. Ngài c̣n ban Con Một của Ngài đến cứu chuộc con người sau khi đă sa ngă phạm tội. giúp con người thoát ách tội lỗi và sự chết ,ø đem con người về hưởnh vinh quang cùng Đức Kitô như lời Ngài phán :”Nếu Thầy đi dọn chỗ cho các con, th́ Thầy lại đến, và đưa các con về với Thầy, để Thầy ở đâu, các con cũng ở đó “(Ga 14,3).

            Trong thư mục vụ gửi cho tín hữu Roma, thánh Phaolô tông đồ khuyên nhủ :”Không ai trong chúng ta sống cho chính ḿnh, cũng như không ai chết cho chính ḿnh. Chúng ta có sống là sống cho Chúa, mà có chết cũng là chết cho Chúa” (Rm 14,7-8).

            Cuộc sống ở trần gian này chỉ là một cuộc hành tŕnh về quê trời. Cuộc hành tŕnh này thường trải qua bốn giai đoạn : sinh, lăo. bệnh tử, nhưng cũng  có người không theo tŕnh tự ấy mà lại đốt giai đoạn.  Và chúng ta cũng có thể rút gọn lại thành ba giai đoạn với ba ư nghĩa :

                                    SINH ra là lên đuờng

                                    SỐNG là tiến bước trên đường

                                    CHẾT là tới quê hương.

            Vậy chết là kết thúc cuộc hành tŕnh ở trần gian mà tiến sang một cuộc sống khác : cuộc sống hạnh phúc trường sinh.  Chết là một phương tiện cần thiết để bước vào cuộc sống mới. Thánh Phaolô tông đồ cũng nói :”Chúng ta biết rằng : nếu ngôi nhà của chúng ta ở dưới đất, là chiếc lều này, bị phá hủy đi, th́ chúng ta có một nơi ở do Thiên Chúa dựng lên, một ngôi nhà vĩnh cửu ở trên trời, không do tay người thế làm ra. Chúng tôi luôn mạnh dạn, và chúng tôi biết rằng : ở lại trong thân xác này là lưu lạc xa Chúa... Vậy, chúng tôi luôn mạnh dạn, và điều chúng tôi thích hơn, đó là ĺa bỏ thân xác để được ở bên Chúa” (2 Cr 1.6.8).

             Trong kinh Tiền tụng Thánh lễ cầu cho người qua đời có câu :”Đối với chúng con là những tín hữu, sự sống thay đổi chứ không mất đi, và khi nơi trú ngụ trần gian này bị tiêu hủy, chúng con được về hưởng hạnh phúc vĩnh cửu trên quê trời”.

            Đối với các tín hữu, chết là đi về quê trời, nhưng như thánh Tông đồ dân ngoại cảnh báo :”Tất cả chúng ta sẽ phải ra trước toà Thiên Chúa, v́ có lời chép rằng :”Đức Chúa phán : Ta lấy sự sống Ta mà thề : mọi người sẽ phải qùi gối lạy Ta, và mọi miệng lưỡi phải xưng tụng Thiên Chúa”.  Như vậy, mỗi người trong chúng ta sẽ phải trả lời về chính ḿnh trước mặt Thiên Chúa” (Rm 14,10b-12).

 

II. TRẢ LỜI VỀ CHÍNH M̀NH.

            Khi học sách giáo lư Bổn đồng ấu của Đức Cha Hồ ngọc Cẩn có câu : Hỏi : Bốn sự sau là sự ǵ ? Thưa : bốn sự sau là sự chết, sự phán xét, thiên đàng và hỏa ngục.  Như vậy sau khi chết th́ con người sẽ phải ra tŕnh diện Chúa Giêsu để chịu phán xét, tức là trả lời về chính ḿnh trước mặt Chúa về cuộc sống đă qua.

            Thiên Chúa trao cho chúng ta cuộc sống ở thế gian này để chúng ta quản lư chứ không phải làm chủ, không phải muốn làm ǵ th́ làm, mọi sự phải được làm trong khuôn khổ. Chúa ban cho ai bao nhiêu nén bạc th́ phải làm lợi ra theo số lượng đă được giao phó theo như dụ ngôn Chúa Giêsu đă nói với người Do thái. Ai làm lợi ra sẽ được thưởng, c̣n ai lười biếng không chịu làm việc để sinh lời lăi hay làm hao hụt vốn liếng Chúa giao cho th́ sẽ bị phạt theo nguyên tắc :

                                    Hữu công tắc thưởng

                                    Hữu tội tắc trừng.

            Thánh Phaolô nhắc nhở :”Chúng ta có sống là sống cho Chúa” (Rm 14,8)  Đây là nguyên tắc cho cuộc sống của người tín hữu.  Vậy trong cuộc đời này chúng ta đă làm ǵ cho Chúa ? Chúng ta đă dùng thời giờ làm những việc ǵ có ích cho tha nhân là h́nh ảnh của Chúa :”Những ǵ các ngươi làm cho anh em, đó là làm cho chính Ta” (Mt 25,40). Đ̣i sống là thời gian để chúng ta chuẩn bị hành trang cho đời sau.

            Có người không chịu chuẩn bị hành trang, đến giờ chết chỉ c̣n biết phàn nàn .  Cách đây không lâu, một nhà buôn bên Pháp qua đời. Ông giầu lắm. Đời ông chỉ sống để kiếm lợi, vui chơi. Đến khi bệnh nặng thành câm, ông luôn thở dài chán nán, rồi trước khi chết, bảo đem lại một mảnh giấy, để viết câu cho người ta khắc nơi cửa mộ ông :

            “Đây là mộ của một người dại dột, đă sống mà không biết tại sao ḿnh sống.

             Ở những người c̣n sống, chớ ǵ sự vô phúc của kẻ khác mở mắt các ông”.

                                                (Nguyễn hài Đồng, Tự điển câu truyện, tr 136)

            C̣n Đức Giáo hoàng Gioan 23 lâm bệnh lần cuối, không biết v́ lư do ǵ mà các bác sĩ muốn giấu nhẹm sự nguy kịch của căn bệnh, họ bảo ngài chị bị chứng lở bao tử.  Nhưng Đức Gioan 23 biết rơ bệnh t́nh của ḿnh hơn ai hết, v́ thế ngài nói :”Tôi đă dọn sẵn hành trang”.  Những người đă dọn sẵn hành trang th́ sẽ b́nh tĩnh trước giờ chết v́ đối với họ, chết chỉ là cuộc vượt qua vào cuộc sống  mới tràn đầy hạnh phúc..

            Không những người Công giáo tin vào cuộc sống mai hậu, phải chuẩn bị hành trang cho cuộc sống đó, mà ngay những người ngoại giáo họ cũng có ư tưởng đó.  Trong băng nhạc “50 năm đời vẫn hát” của Khánh Ly, người giới thiệu bài hát đầu tiên là nhạc sĩ Trịnh công Sơn.  Ông nói tới sự quan trọng của việc “sống tử tế với nhau” bằng  một “tấm ḷng tốt” đó. Theo ông th́ nếu không có ḷng tốt đó, ông đă không tồn tại đến nay.  Bài hát kết thúc băng nhạc là bài “Những ǵ đem theo vào cơi chết” của nhạc sĩ Phạm Duy. Bài này có nội dung như sau :

            Rồi mai đây tôi sẽ chết,

            trên đường về nơi cơi hết,

            tôi sẽ đem theo với tôi những ǵ đây ?

            Rồi mai đây, tôi hóa kiếp,

            trong ḷng c̣n luyến tiếc,

            tôi sẽ đem theo với tôi những ǵ đây ?

 

            Tôi không đem theo với tôi

            được tiền tài hay danh vọng.

            Tôi không đem theo với tôi

            được gái đẹp hay rượu nồng.

            Tôi không đem theo với tôi

            được lầu vàng hay gác tía.

            Tôi không đem theo với tôi

            mộng giầu sang phú quí.

            Tôi xin đem theo với tôi

            một nụ cười không nghi ngại.

            Tôi xin đem theo với tôi

            đôi mắt trẻ thơ đẹp ngời...

                  (Thanh Thủy, Con đường t́nh yêu, tr 163)

            Ngạn ngữ Anh quốc có câu :

                        Điều tôi tiêu đi th́ tôi có.

                        Điều tôi giữ lại th́ tôi mất,

                        Điều tôi cho đi th́ tôi được.

            Câu ngạn ngữ này nhắc cho chúng ta biết làm phúc bố thí v́ giúp đỡ người khác là giúp đỡ chính ḿnh. Đó cũng là khuôn vàng thước ngọc của Chúa Giêsu :”Cho th́ có phúc hơn nhận lănh”. Bởi v́ cho người tức là trao tặng cho chính ḿnh.

            Ngoài ra chúng ta c̣n một câu khác được khắc trên một mộ bia, tư tưởng cũng giống như câu ngạn ngữ Anh quốc nhưng rơ ràng hơn :

                        Cái ǵ tôi đă tiêu xài, bây giờ không c̣n nữa,

                        Cái ǵ tôi đă mua sắm, bây giờ tôi phải để lại cho người khác,

                        Chỉ cái ǵ tôi đă cho đi là c̣n thuộc về tôi.

           

            KẾT LUẬN

            Đây là một chân lư : kẻ trước người sau chúng ta sẽ phải ra đi khỏi trần gian này để về đời sau.  Cuộc hành tŕnh trên trần thế chấm dứt, nhưng phải có hành trang về đời sau. Tương lai nằm trong hiện tại, đời sau đă tiềm ẩn trong đời này.  Nếu người ta nói :”sống sao thác vậy” th́ chúng ta cũng có thể nói là “đời này thế nào, đời sau cũng vậy”.

            Để kết luận, chúng ta nên suy nghĩ câ nói đầy kinh nghiệm của Stephan Leacock để chuẩn bị cho tương lai đang gần dđến :

             “Lạ lùng thay cái chuỗi đời người. C̣n nhỏ th́ ước được lớn lên. Lớn lên rồi, ước đến tuổi trưởng thành. Đến tuổi trưởng thành rồi, ước được một tổ ấm.  Được tổ ấm rồi, ước làm ông nội nghỉ ngơi. Được nghỉ ngơi rồi  lại nuối tiếc quăng đời quá khứ và cảm thấy một luồng gió lạnh đang ŕ rầm thổi tới. Nhưng khi ư thức được rằng đời sống chính là ở hiện tại, ở trong ngày hôm nay, th́ đă quá muộn rồi”.

            Rơ ràng là :

                                    Quá hiền nên vụng tính,

                                    Tôi đă phá đời tôi !

                                    Điên rồi khi vụt tỉnh,

                                    Hạnh phúc đi xa rồi.

                                        (Huy Cận)

            Tôi sẽ ra đi, vâng tôi sẽ ra đi, dù muốn dù không . Nhưng người khôn ngoan trước khi lên đường phải sắm sẵn hành trang. Làm một cuộc hành tŕnh dài hạn mà không sắm sẵn hành trang là một người điên dại. Tôi sẽ ra đi, nhưng tôi sẽ đem theo những ǵ ? Đó là câu hỏi chúng ta phải trả lời. Hăy nhớ lời cảnh báo của thánh Phaolô tông đồ :”Tất cả chúng ta đều phải được đưa ra ánh sáng, trước ṭa Đức Kitô, để mỗi người lănh nhận những ǵ tương xứng với các việc tốt hay xấu đă làm, khi c̣n ở trong thân xác” (2 Cr 5.10).

 

Lm Giuse Đinh lập Liễm

Giáo xứ Kim phát

Đà lạt.