CON CHỒN VÀ VƯỜN NHO

I. CÂU TRUYỆN VỀ CON CHỒN

            Người ta có kể một câu chuyện ngụ ngôn sau đây: Một con chồn muốn vào một vườn nho, nhưng vườn nho lại được rào giậu cẩn thận. T́m được một chỗ trống, nó muốn chui vào nhưng không thể được. Nó mới nghĩ ra một cách: đó là nhịn đói để gầy bớt đi. Sau mấy ngày nhịn ăn, con chồn chui qua lỗ hổng một cách dễ dàng. Nó vào được trong vườn nho. Nhưng sau khi ăn uống no nê, con chồn mới khám phá ra rằng nó đă trở nên quá mập để có thể chui qua lỗ hổng trở lại. Thế là nó phải tuyệt thực một lần nữa. Thoát ra khỏi vườn nho, bụng lại đói meo.

 

Lúc đó, con chồn mới chợt suy nghĩ : trước khi vào vườn nho, bụng ta đói meo. Vào được vườn nho rồi, được ăn một bữa hả hê, nhưng khi ra khỏi vườn nho, bây giờ bụng ta lại đói meo. Ta được những ǵ? Một bữa no bụng. Ta có mang được ǵ về không?  Hoàn toàn không. Vậy trước khi vào vườn, bụng ta đói và khi ra khỏi vườn, bụng ta vẫn đói và cũng chẳng mang được ǵ theo.

Con chồn và vườn nho là h́nh ảnh trần gian và con người chúng ta, nhất là những Kitô hữu. Khi cất tiếng khóc chào đời, chúng ta được hiện diện trên mặt đất, được mọi người chào đón, nhưng chúng ta bắt đầu hiện diện với con người yếu đuối chẳng mang vào đời được cái ǵ, ngoài thân xác trần truồng với hai bàn tay trắng.

            Rồi suốt trong thời gian sống trên trần thếâ, con người bon chen, làm giầu, tích trữ nhiều của cải bằng nhiều cách, kể cả những cách bất lương, có khi bán cả danh dự, thậm chí bán cả linh hồn.. Câu truyện người giầu có trong Tin mừng đă nói lên điều đó:

Có một nhà phú hộ kia, ruộng nương sinh nhiều hoa lợi, mới nghĩ bụng rằng: ”Ḿnh phải làm ǵ đây? V́ c̣n chỗ nào đâu mà tích trữ hoa mầu”!  Rồi ông tự bảo: ”Ḿnh sẽ làm thế này: phá những cái kho kia đi, xây những cái lớn hơn, rồi tích trữ tất cả thóc lúa và của cải ḿnh vào đó. Lúc bấy giờ ta sẽ nhủ ḷng: hồn ta hỡi, ḿnh bây giờ ê hề của cải, dư xài nhiều năm. Thôi, cứ nghỉ ngơi, cứ ăn uống vui chơi cho đă” (Lc 12, 16-21).

            Người giầu có trong Tin mừng giống như con chồn ở trong vườn nho: ở trong trần gian này, ông tích trữ của cải, ăn uống thỏa thuê, không lo ǵ đến tương lai v́ cho là quá đầy đù rồi, cứ việc hưởng thụ. Nhưng khi nhắm mắt xuôi tay ông sẽ mang đi được những ǵ, ông giống như con chồn để bụng đói mà chui ra khỏi vườn mà chẳng mang được ǵ theo:

Đồ ngốc ! Nội đêm nay, người ta sẽ đ̣i lại mạng ngươi, th́ những ǵ ngươi sắm sẵn đó sẽ về tay ai ? Ấy kẻ thu tích của cải cho ḿnh, mà không lo làm giầu trước mặt Thiên Chúa, th́ số phận cũng như thế”(Lc 12, 16-21).

 

II. LỜI CHÚA CHO CHÚNG TA HÔM NAY.

            Chúa Giêsu khuyên nhủ các môn đệ hăy đi theo Ngài, hăy trở thành môn đệ của Ngài, khi Ngài nói :”Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính ḿnh, vác thập giá ḿnh mà theo. Quả vậy, ai muốn cứu mạng sống ḿnh, th́ sẽ mất ; c̣n ai liều mạng sống ḿnh v́ Thầy, th́ sẽ t́m được mạng sống ấy” (Mt 16,24-25).

            Chúa Giêsu đă khẳng định với chúng ta :những ai chỉ t́m cứu mạng sống ḿnh th́ sẽ mất v́ con người chỉ có thể quản lư đời ḿnh chứ không phải làm chủ được mạng sống ḿnh, tất cả đều do Thiên Chúa chỉ định, sống chết ở trong tay chúa.

            Khi nói như vậy, Chúa Giêsu c̣n có ư nói đến sự sống đời đời : nếu chúng ta theo Chúa, trung thành với Chúa, nhất là v́ Chúa mà phải chết ở đời này th́ hăy nhớ rằng Chúa sẽ ban cho chúng ta sự sống đời sau. Đây mới là sự sống thật, c̣n sự sống ở trần gian này chỉ là tạm bợ.

            V́ thế, Chúa Giêsu mới nói với chúng ta: ”Được lời lăi cả thế gian mà mất linh hồn th́ được ích ǵ” (Mt 16,26 ; Lc 9,25). Ai trong chúng ta cũng muốn có một đời sống sung túc, có nhiều của cải cho ḿnh và cho con cháu. Ai cũng muốn cho ḿnh được sống lâu để hưởng thụ tất cả  những thành quả ḿnh đă tạo ra trong đời sống.  Nhưng chúng ta phải hiểu rằng tất cả những cái đó chỉ là phù hoa, chỉ là phù vân, chỉ là mây bay hoa rụng. Cuộc đời con người chỉ được coi như bông hoa sớm nở chiều tàn,” một cơn gió thoảng đủ làm nó biến đi, nơi nó mọc cũng không c̣n mang vết tích”.

            Xuất thân từ bụi đất, chúng ta chỉ trở về với bụi đất thôi. Chỉ có sự sống vĩnh cữu mới tồn tại muôn đời. Vấn đề là phải xác định xem đâu là cái được thực sự, lâu bền, trọn vẹn, đâu là cái được quan trọng nhất ? Kitô hữu là người ước ao đến say mê cái được vững bền, vĩnh cữu, tuyệt đối. Họ sẵn sàng hy sinh tất cả những cái tạm bợ ở đời này : Mất công, mất của, mất thời giờ, mất uy tín và mất cả mạng sống nữa.

            Họ tin rằng họ có thể mất mạng sống ở trần gian này nhưng theo lời Chúa hứa, họ sẽ chiếm được đời sống vĩnh cữu trên thiên đàng.  Họ chỉ mất những cái tạm bợ nhưng họ sẽ được những cái vĩnh cữu. Các thánh Tử đạo đă hiểu biết chân lư này : họ chịu mất tất cả, ngay mất cả mạng sống ở đời này. Các ngài coi trọng sự sống vĩnh cửu của ḿnh hơn cả thế giới phú qúi vinh hoa.  Có lắm người tưởng ḿnh được, lại hóa ra mất.  Có lắm người vui ḷng mất, hóa ra họ lại được. Đó là mối tương quan biện chứng giữa được và mất, giữa cuộc sống vĩnh cửu và sự sống tạm bợ ở trần gian này.

III. QUYẾT ĐỊNH CỦA CHÚNG TA.

            Mỗi khi tham dự Thánh lễ An táng, chúng tự nhiên phải suy nghĩ về con người xác đất vật hèn của ḿnh.  Một ngày kia tôi sẽ ra đi, đây là một xác tín vững mạnh, một chân lư hiển nhiên không ai có thể chối căi được. Đi th́ chắc chắn phải ra đi, ra đi khỏi thế gian này để trở về. Nhưng vấn đề là trở về đâu  và sẽ ra sao ?

            Trong giờ học giáo lư, cha xứ hỏi một em nhỏ:

            - Sau khi chết rồi th́ con người sẽ ra sao?

            Em bé hồn nhiên trả lời :

            - Thưa cha, sau khi chết rồi th́ con người sẽ trở thành đống xương khô!

            Em nói đúng, chết rồi con người sẽ trở thành đống xương khô, hay con người được chôn trong ḷng đất.  Nhưng với tư cách là một người Kitô hữu, câu trả lời ấy chưa đủ, nó mới đủ cho phần xác, c̣n phần hồn th́ sao ?  Đây là câu hỏi cho chúng ta suy nghĩ, và mỗi người phải tự trả lời lấy, đồng thời  cũng phải vạch ra một hướng đi cho đời sống của ḿnh.

Truyện: ba người bạn.

            Người kia có ba người bạn, 2 người trước là bạn rất thân, người thứ ba thường thường vậy thôi. Ngày kia ông bị toà bắt xử, liền xin 3 người bạn đi theo để biện hộ.  Người thứ nhất từ chối ngay, viện cớ bận việc quá không đi được. Người thứ hai bằng ḷng đi đến cửa quan nhưng lại không dám vào. Chỉ có người thứ ba  tuy không được yêu thích nhưng tỏ ra trung thành vào tận ṭa án biện hộ cho ông ta, không những trắng án mà c̣n được thưởng nữa.

            Người bạn thứ nhất là Tiền bạc. Khi ta chết, tiền bạc bỏ rơi ta, chỉ để lại cho ta  một chiếc quan tài và mấy tấc đất làm nhà, c̣n mọi cái khác phải bỏ lại cho người khác. Người ta đă có kinh nghiệm về sự kiện này:

Vua Ngô băm sáu tàn vàng,

Thác xuống âm phủ chẳng mang được ǵ.

            Người bạn thứ hai là bà con bạn hữu. Họ tỏ vẻ thương tiếc, khóc lóc đưa ta tới huyệt rồi về.  Thậm chí có người c̣n dùng tiếng khóc để che giấu sự giả dối của ḿnh:

Thương thay cho gái quạt mồ,

Hại thay cho gái lấy vồ đập săng.

            Người bạn thứ ba là các việc lành. Đối với của cải, chúng ta để lại tất cả và chỉ ra đi với hai bàn tay trắng. Chỉ có công phúc mới đi theo chúng ta và biện hộ cho ta trước toà Thiên Chúa.

            Khi ra đi khỏi cơi đời này, mọi sự đều bỏ ta bởi v́ những ǵ chúng ta đă tiêu xài th́ đă hết, những ǵ chúng ta đă mua sắm th́ phải để lại cho người khác, chỉ có những ǵ chúng ta đă cho đi th́ mới c̣n lại cho chúng ta. Tư tưởng này đă được ghi lại trong sách Khải huyền của thánh Gioan tông đồ:

Tôi là Gioan, tôi nghe có tiếng từ trời phán rằng: ”Ngươi hăy biết: Ngay từ bây giờ, phúc thay những người đă chết, mà được chết trong Chúa”! Thần Khí phán: ”Phải, họ sẽ được nghỉ ngơi, không c̣n phải vất vả nhọc nhằn nữa, v́ các việc họ làm vẫn theo họ” (Kh 14,13).

Lm Giuse Đinh lập Liễm

Giáo xứ Kim phát - Đà lạt