CHẾT ĐỂ ĐƯỢC SỐNG
Người ta thường nói “Đẹp như hoa”. Nhưng tại sao hoa lại đẹp thế nhỉ? Có bao giờ bạn đặt câu hỏi như vậy chưa? Theo chủ quan của tôi th́ khoa học hay triết học không trả lời được câu hỏi này nên tôi t́m đến Kinh Thánh. Chính Đức Giêsu đă trả lời cho câu hỏi của tôi: “Vậy nếu hoa cỏ ngoài đồng, nay c̣n mai bị quăng vào lửa, mà Thiên Chúa c̣n mặc đẹp cho như thế, th́ huống hồ là anh em, ôi những kẻ kém tin”(Mt 6,30).
Thế là đă rơ, chính Thiên Chúa đă tạo nên, ban tặng vẻ đẹp và sự kiều diễm cho hoa đến nỗi bậc đế vương sang trọng như Salômôn cũng không sánh bằng. Nhưng tôi lại thắc mắc: Hoa đẹp vậy mà tại sao lại chóng tàn thế ? Tại sao chỉ một cơn gió mạnh cũng làm nó biến đi, chỗ nó mọc không c̣n vết tích?
Tôi lại t́m được câu trả lời ngay trong đoạn Kinh Thánh vừa được trích: Chúa muốn qua loài hoa để dạy tôi về sự quan pḥng của Ngài và muốn tôi hăy phó thác cho t́nh yêu thương của Cha trên trời. Ngài c̣n nhắc tôi nhớ lại câu ca dao đồng nội tương đương với Thánh Vịnh 90 nói về sự mỏng gịn chóng qua của kiếp nhân thế:
“Đời người khác thể bông hoa
Sáng ngày hé nở chiều ra đă tàn”
Tương đương
“Như cỏ đồng trổ mọc ban mai
Nở hoa vươn mạnh sớm ngày
Chiều về ủ rũ tàn phai chẳng c̣n… “ (Tv. 90, 5-6)
Đúng vậy, kiếp nhân sinh thật vắn vỏi:
Ấy con người khác chi hơi thở,
Vùn vụt tuổi đời tựa bóng câu.
Nhưng chẳng lẽ Chúa gửi cho đời những bông hoa đẹp như vậy mà lại chỉ thông báo những điều tiêu cực và chỉ để:
Ngồi lại bên đời thương dĩ vẵng
Nghe trong ḷng câu “hoa sớm nở tối tàn”
Theo tôi Chúa muốn gửi đến cho mọi người thông điệp khác nữa:
Hoa đến báo hiệu mùa Xuân tới,
Mùa hy vọng, mùa sự sống vũ hoàn
Sứ điệp loài hoa không chỉ nhắc cho con người về sự mỏng gịn chóng qua mau hết nhưng c̣n khơi lên niềm hy vọng: Chết không phải là hết mà là:
Thu qua Đông tới Xuân về
Cúc tàn Sen nở trên quê vĩnh hằng.
Anh em Phật giáo quan niệm: Nếu sống tốt, sống lành, sống thiện th́ khi Thu qua Cúc tàn sẽ được hưởng mùa Xuân Vĩnh Hằng trên ṭa sen. C̣n nếu sống ngược lại th́ sẽ bị hóa thân làm kiếp khác thấp hơn, xấu hơn. Đó chính là niềm tin có sự sống đời sau được diễn tả qua thuyết luân hồi.
C̣n người Kytô chúng ta không chỉ nhận ra những dấu chỉ, những mạc khải của Chúa về sự sống sau cái chết qua thiên nhiên, qua khát vọng sống vĩnh cửu của con người, mà c̣n được chính Thiên Chúa cho biết về điều đó.
Từ rất xa xưa, qua ngôn sứ Ezékiel Chúa đă thông báo cho Dân Ngài và cũng là cho toàn thể nhân loại một tin mừng: “Hỡi dân Ta, các ngươi sẽ biết Ta là Chúa, lúc Ta mở cửa mồ các ngươi, và kéo các ngươi ra khỏi mồ, Ta sẽ cho các ngươi thần trí của Ta, và các ngươi sẽ được sống.” (Ed 37, 13)
Lời hứa đó được thực hiện nơi Con của Ngài, và phép lạ “kéo Lazaro ra khỏi mồ” hôm nay là một dấu chỉ, một điều báo trước cho phép lạ vĩ đại nhất, kỳ công lớn lao nhất mà Thiên Chúa, qua Thánh Thần của Ngài, sắp thực hiện nơi Đức Giêsu Kytô, và chính đó là niềm hy vọng lớn lao nhất của chúng ta: “Và nếu thánh Thần của Đấng đă làm cho Đức Giêsu Kytô từ cơi chết sống lại ở trong anh em, th́ Đấng đă làm cho Đức Kytô từ cơi chết sống lại cũng cho xác phàm hay chết của anh em được sống, nhờ Thánh Thần của Người ngự trong anh em” (Rm 8, 11)
Như vậy muốn ra khỏi mồ th́ phải vào trong mồ đă, tức là phải chết đi cho xác thịt, cho tội lỗi và sống trong Thánh Thần.
Mùa Chay chính là thời gian thuận tiện để chúng ta chết cho tội. Hăy vào trong “ngôi mộ t́nh thương” của Bí ích Ḥa Giải để cảm nghiệm sự khốn cùng của kiếp người và t́nh thương bao la của Thiên Chúa (Tv 129), để được nghe và đáp lại lời Chúa mời gọi: “Hỡi Lazaro hăy ra khỏi mộ”!
Hăy chết cho xác thịt để hoa trái của Thánh Thần nở rộ giũa cuộc đời:
“Hăy chấp nhận làm cơi ḷng tan nát,
như hoa tàn dâng trái ngọt lựng hương”
Chính những trái ngọt lựng hương mang được “làm chín” bởi Thánh Thần và bởi “tấm ḷng tan nát dày ṿ” này sẽ là của lễ mà Thiên Chúa yêu thích nhất và nhất là đươc sống đời đời với Đấng đă tuyên bố: “Ta là sự sống lại và là sự sống, ai tin Ta th́ dù có chết cũng sẽ được sống đời đời” (Ga 11, 25). AmenLm. Đa Minh Đặng Văn Cầu