BẾN GA

 

I. TRÊN BẾN GA.

            Trên chuyến xe lửa đi từ Sài g̣n đến Hà nội, tôi suy nghĩ lan man : ḿnh từ sân ga Sàig̣n đến Hà nội, rồi mấy ngày nữa sẽ từ sân ga Hà nội trở về Sàig̣n.

            Bến ga là nơi có chuyến tầu đến, có chuyến tầu đi. Có chuyến tầu đến với những cánh tay vẫy chào mong đợi trong ṿng tay âu yếm của người thân. Cũng có những chuyến tầu đi với cánh tay vẫy chào từ biệt trong niềm thương nhớ tiếc nuối. Đă là sân ga th́ phải có tầu đến tầu đi, như thế sân ga mới náo nhiệt. Sân ga nào không có tầu đến tầu đi th́ sẽ trở nên hoang vắng, mọc rêu xanh, không có sức sống.

 

II. BẾN GA CUỘC ĐỜI.

            Phải chăng tầu đến tầu đi là h́nh ảnh đời sống con người!

            Ngày tôi ra chào đời là ngày người ta chào đón với những tiếng cười vui vẻ, và ngày tôi chết là rời khỏi bến ga cuộc đời với sự nuối tiếc của nhiều người?  Muốn có chuyến tầu đến, chuyến tầu đi th́ cũng phải có sinh ra, phải chết đi. Đó là lẽ b́nh thường.

            V́ thế, ông Quinet nói: ”Chúng ta sinh ra để chết nhưng chúng ta chết để sống”.

            Thánh Têrêsa Hài đồng Giêsu trước khi chết cũng nói như thế: ”Tôi không chết, nhưng đi vào cơi sống”.

 

III. CON TẦU RỜI BẾN GA.

            1. Ngày rời bến ga.

            Con tầu rời bến ga đến một bến ga khác rồi lại trở về bến ga cũ. Cũng thế, chúng ta được sinh ra trong trần gian này th́ cũng sẽ trở lại nơi chúng ta phát xuất: nghĩa là chúng ta phát xuất từ quê hương trên trời chúng ta sẽ lại trở về đó. Như vậy ra đi là trở về, đúng như Hoài nam Tử đă nói: Sinh kư tử qui.

            2. Bến ga phải tới.

            Chúng ta sung sướng được nghe Chúa nói với chúng ta trong bài Tin mừng vừa nghe: ”Ḷng các con đừng xao xuyến, hăy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. Trong nhà Cha Thầy, có nhiều chỗ ở... Thầy đi dọn chỗ cho các con... để Thầy ở đâu, các con cũng ở đó”(Ga 14,1-4).

            Chúng ta sẽ trở về quê hương của chúng ta, nơi Chúa đă dọn sẵn cho ta, để Chúa ở đâu, ta cũng ở đó với Ngài. Như vậy, cuộc đời ở trần gian này chỉ là một cuộc hành tŕnh đi về quê trời. Cuộc lữ hành này có nhiều đau khổ, nhiều gian nan thử thách nhưng rồi sẽ chấm dứt.

            Thánh Phaolô nói: ”Chúng ta biết rằng; nếu ngôi nhà của chúng ta ở dưới đất, là chiếc lều này, bị phá hủy đi, th́ chúng ta có một nơi ở do Thiên Chúa dựng lên, một ngôi nhà vĩnh cửu ở trên trời, không do tay người thế làm ra”(2Cr 5,1).

 

IV. HÀNH TRANG MANG THEO.

            Cuộc hành tŕnh nào cũng phải có hành trang. Ai đi tay không là một sự liều lĩnh, ngớ ngẩn, không biết lo xa. Trong cuộc lữ hành về quê Trời, ta cũng phải có hành trang mang theo là các công phúc ta đă làm để tŕnh diện Chúa.

            Trong dụ ngôn ông chủ giao cho đầy tớ: đứa 10 nén, đứa 5 nén, đứa một nén tùy theo khả năng, nhưng ông chủ đ̣i phải làm lợi ra: ai làm lợi ra sẽ được thưởng, ai không sinh lợi hay làm hụt đi sẽ bị phạt.  Ta đă dùng những ơn Chúa ban như thế nào, có làm lợi ra không ?(x. Mt 15, 14-30). Mỗi người hăy tự hỏi ḿnh và phải trả lời lấy.

Truyện : hoàng đế Alexandre.

            Người ta kể rằng: trước khi chết hoàng đế Alexandre truyền cho người ta phải để hai bàn tay của ông ra khỏi quan tài để cho mọi người thấy rằng nhà vua ra đi với hai bàn tay trắng.

            Đúng vậy, chúng ta vào đời với hai bàn tay trắng, lại c̣n trần truồng nữa, không mang vào đời được cái ǵ.  Suốt cuộc đời lam lũ vất vả, con người đă làm nên sự nghiệp, có người làm nên sự nghiệp lớn trong xă hội, có người chẳng có sự nghiệp ǵ. Nhưng rốt cuộc, khi ra đi khỏi trần gian này, con người cũng chỉ ra đi với hai bàn tay trắng, chẳng mang được ǵ. Những ǵ đă làm nên đếu bỏ lại cho người khác, kể cả chức quyền danh vọng...

            Ca dao Việt nam đă nói lên chân lư đó:

Vua Ngô băm sáu tàn vàng,

Thác xuống âm phủ chẳng mang được ǵ.

 

            KẾT LUẬN

            Thánh Phaolô nói: ”Không ai trong chúng ta sống cho chính ḿnh, cũng như không ai chết cho chính ḿnh. Chúng ta có sống là sống cho Chúa mà có chết là chết cho Chúa... V́ thế, tất cả chúng ta sẽ phải ra trước ṭa Thiên Chúa... Mỗi người trong chúng ta sẽ phải trả lời về chính ḿnh trước mặt Thiên Chúa”(Rm 14,10b-12).

            Trong cuộc lữ thứ trần gian này không ai dám nói là ḿnh đă chu toàn mọi nhiệm vụ Chúa trao, c̣n nhiều thiếu sót v́ “Nếu Chúa chấp tội nào ai rỗi được”. Nhưng ḷng lành Chúa sẽ tha thứ cho ta nếu biết cầu xin Chúa cho người mới qua đời.

 

Lm Giuse Đinh lập Liễm

Giáo xứ Kim phát - Đà lạt